TRUYỆN NGỤ NGÔN SONG NGỮ: RÙA VÀ THỎ _ THE TORTOISE AND THE HARE
HOẠT ĐỘNG 1: ĐỌC TRUYỆN CÙNG CON
RÙA VÀ THỎ
Ở một khu rừng nọ, có một chú thỏ lúc nào cũng chỉ thích khoác lác về tài chạy nhanh như gió của mình. Gặp ai chú ta cũng phải khoe khoang:
- Tớ chạy rất nhanh. Tớ là nhanh nhất đấy!.
Mệt mỏi khi ngày nào cũng phải nghe những lời khoe khoang của thỏ và chế nhạo mình chậm chạp, Rùa đưa ra lời thách thức thỏ chạy thi với mình. Tất cả các loài động vật trong rừng đều rất ngạc nhiên khi nghe tin này, và chúng tập trung rất đông để xem rùa và thỏ chạy thi.
Hai bạn thỏ và rùa đứng ở vạch xuất phát sẵn sàng cho cuộc đua. Tất cả động vật trong rừng đồng thanh hô to “1… 2… 3… bắt đầu!”. Thỏ chạy vụt đi rất nhanh, loáng một cái quay lại đã không thấy bóng dáng rùa đâu. Thỏ cười khẩy và quyết định dừng lại để nghỉ ngơi. Nó quay lại nhìn rùa và mỉa mai:
- Đúng là chậm như rùa, làm sao mà thắng nổi thỏ ta chứ!
Nói đoạn thỏ vươn mình rồi nằm dài ra đường để ngủ.
- Còn lâu nó mới đuổi kịp mình, cứ ngủ một giấc cho sướng đã - Thỏ ta thầm nghĩ.
Trong lúc đó, rùa vẫn miệt mài chạy, chạy, chạy mãi không bao giờ dừng. Cho đến lúc rùa vượt qua chỗ thỏ đang nằm ngủ và gần chạm tới vạch kết thúc.
Động vật trong rừng hò hét cổ vũ rất lớn cho rùa, thỏ giật mình tình giấc. Nó lại còn vươn người và ngáp một cách lười biếng rồi mới bắt đầu chạy trở lại, nhưng đã quá muộn. Rùa đã cán đích trước và chiến thắng cuộc đua bằng tinh thần chăm chỉ và nghiêm túc của mình. Thỏ vô cùng xấu hổ và lủi tít và trong rừng sâu, chẳng còn mặt mũi nào để gặp mọi người.
Bài học từ câu chuyện:
Những người dù nhanh nhẹn nhưng luôn cẩu thả trong suy nghĩ và hành động cuối cùng cũng sẽ bị đánh bại bởi những người siêng năng, cẩn thận, dù bản chất họ chậm hơn rất nhiều.
THE TORTOISE AND THE HARE
In a certain forest, there was a Hare who always liked to brag about his ability to run fast like the wind. Whenever he met someone, he would show off:
"I run very fast. I am the fastest!"
Tired of hearing the Hare's bragging and being mocked for being slow, the Tortoise challenged the Hare to a race. All the animals in the forest were surprised to hear this, and they gathered in large numbers to watch the Tortoise and the Hare race.
The two friends stood at the starting line, ready for the race. All the animals in the forest shouted in unison, "1... 2... 3... go!" The Hare ran very fast and disappeared in a flash, leaving the Tortoise far behind. The Hare laughed and decided to stop and rest. He looked back at the Tortoise and teased:
"As slow as a Tortoise, how can you beat me?"
The Hare stretched himself out on the ground and fell asleep, thinking to himself, "It will take a long time for him to catch up to me. I might as well take a nap."
Meanwhile, the Tortoise continued to run tirelessly, never stopping. Until the Tortoise passed the spot where the Hare was sleeping and was nearing the finish line.
The animals in the forest cheered loudly for the Tortoise, and the Hare woke up startled from his sleep. He stretched lazily and then started to run again, but it was too late. The Tortoise had already crossed the finish line and won the race with his diligent and serious spirit. The Hare was extremely embarrassed and disappeared from the forest, never to be seen again.
Lesson from the story:
Those who are quick-witted but always careless in their thoughts and actions will eventually be defeated by those who are diligent and careful, even though they are inherently much slower.
HOẠT ĐỘNG 2: TƯƠNG TÁC CÙNG CON - CÂU HỎI TƯ DUY PHẢN BIỆN
HOẠT ĐỘNG 3: TẠO HÌNH RÙA VÀ THỎ
HOẠT ĐỘNG 4: ĐÓ NG VAI - KỂ CHUYỆN
Mẹ và Trẻ dùng những nhân vật đã tạo để đóng vai, kể lại câu chuyện, tương tác, đổi vai...